Thơ ngành y

Hỏi ai nếm thử tình trần/ Tim không lỗi nhịp một lần vì yêu?/ Mạch nhanh, đập mạnh, nảy nhiều/ Khi trục lệch trái khi chiều trung gian/
 
Có một ngày ai đó đã hỏi tôi:/ “Giang hồ” nhất, nghề nào trong xã hội?/ Tôi trả lời mà không hề bối rối/  Chỉ có nghề bác sĩ xứng danh thôi!/
 
Sáu năm thôi sẽ trôi thật là nhanh/ Cố lên anh nhé em sẽ luôn chờ đợi/ Một lương y - một chân trời mới/ Dành cho người bệnh và dành cả cho em./  
 
Bạn anh hầu hết con trai/ Đề tài bàn luận... mang thai - chu kỳ/ Bọn anh thích chí cười khì/ Tụi em nóng mặt - trai gì... vô duyên/
 
 Anh yêu em vì sự sống mong manh/ Em giành lại cho bao người khốn khó/ Tử thần ở đó, luôn luôn cận kề/ Nhưng em có hề chi, đâu nao núng/  
 
Đôi lời nhắn gửi dành cho/ Các bạn nam nữ học trò gần thi/ Điểm cao đỗ đạt trường Y/ Luyện tài rèn Đức để đi giúp đời./  
 
Chúng bạn cứ mỗi cuối tuần/ Là ăn mặc đẹp rần rần đi chơi/ Trong phòng còn lại mình tôi/ Cắm đầu vào sách và ngồi trầm ngâm/
 
Giận chi em - cô gái ngành y/ Ngày bệnh viện tối thì bận trực/ Hờn chi em - suốt ngày giấy mực/ Bệnh án không gian, khai phải thực sự tình./
 
"Gái ngành Y vừa già vừa xấu 6 năm ra trường ai đợi chờ em? Vất vả đêm đêm, bên bên người bệnhh Ngày ngày lo lắng, sao khổ vậy em?"  
 
Càng học tập, càng đắm say/ Dáng em bé nhỏ, hăng say yêu nghề/ Sinh viên Y - một lời thề/ Lương Y từ mẫu, đam mê suốt đời!/  
 
Em từng buồn khi bệnh nhân cười vô thức/ Và từng đau khi giọt máu ai rơi/ Em cũng từng hốt hoảng trước sự sống chơi vơi/ Và cũng bao lần thầm xin lỗi những mảnh đời đã khuất/  
 
Dẫu biết rằng tấm áo trắng thanh cao/ Khi khoác vào là nặng nề trách nhiệm/ Cứu ngàn người không hề ai biết đến/ Chết một mạng người Thế giới quay lưng/
 
Sáu năm có dài quá không anh?/ Khi hằng đêm đối diện cùng nỗi nhớ/ Sáu năm với những điều trăn trở/ Sợ anh đi rồi chẳng ở lại bên em/
 
Vâng! Bác cũng vào kẻo gió lạnh lại ho/ Mai cháu sang phát thuốc cho uống nhé/ Lương Y tựa như lòng mẹ/ Đời này cháu sẽ khắc ghi/
 
Anh có dám yêu em khi biết em là bác sĩ/ Trái tim chỉ dành một phần nhỏ cho anh/ Phần còn lại dành cho sự sống mong manh/ Anh có dám yêu em khi em là bác sĩ?/  
 
Em hỏi anh tại sao chọn trường y?/ Có phải chăng giấc mơ thành bác sĩ/  
 
Nếu anh là dòng máu/ Em sẽ là trái tim/ Đi muôn dặm tế bào/ Hãy quay về anh nhé/
 
Đã bao lần em thao thức thâu đêm/ Trăn trở nghĩ suy từng căn bệnh nặng/ Có đầy vơi những chiến công thầm lặng/ Có ngậm ngùi đau xót nghẹn con tim …/  
 
Mê mải say sưa chén bí tỳ/ Ngâm nga cũ rích mấy vần thi/ Văn chương tự đắc không ai kịp/ Thang thuốc khoe khoang ít kẻ bì/  
 
Đừng trách em vì em làm bệnh viện. Đêm trực hoài nên ít được ở bên anh.  
 
Bệnh phát có trọng tâm trọng điểm Ba nguyên nhân diễn biến trăm đường Kỹ càng tỷ mỷ suy lường Chữa bệnh tìm gốc tỏ tường nguyên nhân  
 
Ngày ngày buồng bệnh với đầu giường Đem hết niềm vui trao mến thương Khuya đọc sách mà tim nhức nhối Em ơi đêm tối phủ đầy sương
 
Vợ người ta đang vai kề má ấp/ Vợ của mình giờ đi trực đêm đông/ Con người ta được mẹ nâng ru ngủ/ Mẹ của con mình giờ lại thức thâu đêm /  
 
Gánh nặng đời trên vai màu áo trắng/ Ôi tuổi xuân trôi qua như hạt nắng/ Ấm lòng người sau bão tố mưa giông/ Bao người hỏi: “Liệu có lấy chồng không?”/
 
  Người làm thuốc thấu đạo nho Thương dân yêu nước mới cho gốc bền Nhập tâm sách thuốc thánh hiền Nâng cao y thuật chẳng quên giúp đời.  
 
Thọ thế linh đan, bảo bối truyền/ Nối đời thừa kế nghiệp gia tiên/ Nhất niệm hiếu sinh rèn y đức/ Phúc đẳng hà sa, lộc vững bền/  
 
Trời mưa, trời gió đùng đùng... Chỉ có ai "khùng" mới lội mà đi.  
 
Một trăm lẻ một con người, Một trăm... có đến lẻ...mười kiểu đau, Cho nên thầy thuốc đau đầu, Cho nên thầy thuốc mắt sâu, kính dày...  
 
Thầm lặng sống, thầm lặng xây. Ngành Y, hai tiếng từ đây gắn liền. Phải quên hai chữ "kim tiền". Thầm lặng, vun đắp "mẹ hiền" ngành Y. Thầm lặng, trước những thị phi. Người đời "ban tặng" ngành Y mỗi ngày.  
 
Cây cổ thụ sống nơi bệnh viện. Trầm tư bên những ngôi nhà. Tiếng chim ở đây hót nghe rất lạ. Sao chẳng mơ màng như ở công viên.  
 
Đưa em đến cửa Viện K. Nghẹn ngào lời anh nói dối. Nơi đối mặt sống chết cận kề. Ung thu di căn giai đoạn cuối.
 
Con ho suốt cả đêm. Đã ba ngày không dứt. Mẹ chợp mắt, giật mình. Bố trằn trọc thao thức...
 
Thơ về những người thày thuốc nhân dịp 27/2
 
Đã bao lần em thao thức thâu đêm Trăn trở nghĩ suy từng căn bệnh nặng Có đầy vơi những chiến công thầm lặng Có ngậm ngùi đau xót nghẹn con tim …
 
Ba năm trong cõi Sản khoa. Những điều trông thấy mà kinh đến già… 
 
Sống trong Nội, chết vùi trong Ngoại. Những trái tim thấy Dược kinh hoàng. Đêm Vi Sinh lệ nhỏ hai hàng. Ngày Giải phẫu chập chờn ám ảnh.  
 
Ngoài hành lang rất trơn.  
 
Con rúc ngực cha tìm vú mẹ Tiếng khóc khàn động phía trời xa Phút chợp mắt thấy đời dâu bể Trong nụ cười có nỗi xót xa  
 
Tuyển tập các bài thơ hay ngành Y và chao đổi các vần thơ hay của nghành y
 
Tuyển tập các bài thơ hay ngành Y và chao đổi các vần thơ hay của nghành y
 
Tuyển tập các bài thơ hay ngành Y và chao đổi các vần thơ hay của nghành y